Trong Phật giáo người ta lấy vô thường để chỉ cho những gì không tồn tại vĩnh viễn ở trần gian mà một đóa vô thường có thể là bất cứ những gì đẹp hay xấu mà không bền vững: như một đóa hoa biết nói, một nụ sen hồng, một ý nghĩ lãng mạn,...
Tuy nhiên, dựa trên cánh tay của vô thường mà một lần nào đó ta nhận ra cái thường còn và vĩnh cửu để từ đó con mắt nhìn đến vô thường không còn như trước nữa, vô thường bây giờ là dấu tích của một tình yêu đi theo ta trong từng hơi thở còn lại.
Bài thơ của TCS như một lời kể lại về chuyện tôi, em và anh - đã đến đây trong dáng dấp của đời vô thường để rồi tôi kể lại chuyện của tôi, của em và của anh!
Tôi kể về buổi gặp em:
Tìm em tôi tìm mình hạc xương mai
Tìm trên non ngàn
một cành hoa khôi
Nụ cười mong manh,
một hồn yếu đuối
Một bờ môi thơm,
một hồn giấy mới
Tìm em tôi tìm,
nhủ lòng tôi ơi
Tìm đêm chưa từng,
tìm ngày tinh khôi
Tìm chim trong đàn
ngậm hạt sương bay
Tìm lại trên sông
những dấu hài
Tìm em xa gần,
đất trời rộn ràng
Tìm trong sương hồng,
trong chiều bạc mệnh
Trăng tàn nguyệt tận
chưa từng tuyệt vọng đâu em
Tìm trong vô thường
có đôi dòng kinh,
sấm bay rền vang
Bỗng tôi thấy em
dưới chân cội nguồn
Tôi mời em về
đêm gội mưa trong
Em ngồi bốn bề
thơm ngát hương trầm
Trong vườn mưa tạnh,
tiếng nhạc hân hoan
Trăng vàng khai hội
một đóa hoa quỳnh
Từ nay tôi đã có người
Có em đi đứng bên đời líu lo
Từ nay tôi đã có tình
Có em yêu dấu
lẫy lừng nói thưa
Từ em tôi đã đắp bồi
Có tôi trong dáng em
ngồi trước sân
--
Đoạn sau đây anh đã đến và cho em một chút tình để rồi chút tình đó vừa chớm nở đã vội vã về với thiên thu, em đã cho vô thường lấy mất đời em (tình của em đã trở thành bất tử - viên thành)
Mùa đông cho em nỗi buồn
Chiều em ra đứng
hát kinh đầu sông
Tàn đông con nước kéo lên
Chút tình
mới chớm đã viên thành
Từ nay anh đã có nàng
Biết ơn sông núi
đáp đền tiếng ca
Mùa xuân trên những mái nhà
Có con chim hót
tên là ái - ân
Sen hồng một nụ,
em ngồi một thuở
Một thuở yêu nhau
có vui cùng sầu
Từ rạng đông cao
đến đêm ngọt ngào
Sen hồng một độ,
em hồng một thuở xuân xanh
Sen buồn một mình
Em buồn đền trọn mối tình
Một chiều em đứng cuối sông
Gió mùa Thu rất ân cần
Chở lời kinh đến núi non
Những lời tình em trối trăn
Một thời yêu dấu đã qua
Gót hồng em muốn quay về
Dù trần gian có xót xa
Cũng đành về với quê nhà
--
Đoạn cuối tôi biết rằng em đến với tôi bằng chiếc áo do vô thường trao cho em mà bây giờ em trong tôi là đóa vô thường vẫn nở trong lòng tôi vào những khi trần gian ngủ say
Từ đó trong vườn khuya
Ôi áo xưa em là
Một chút mây phù du
Đã thoáng qua đời ta
Từ đó trong hồn ta
Ôi tiếng chuông não nề
Ngựa hí vang rừng xa
Vọng suốt đất trời kia
Từ đó ta ngồi mê
Để thấy trên đường xa
Một chuyến xe tựa như
Vừa đến nơi chia lìa
Từ đó ta nằm đau
Ôi núi cũng như đèo
Một chút vô thường theo
Từng phút cao giờ sâu
Từ đó hoa là em
Một sớm kia rất hồng
Nở hết trong hoàng hôn
Đợi gió vô thường lên
Từ đó em là sương
Rụng mát trong bình minh
Từ đó ta là đêm
Nở đóa hoa vô thường
-
Xin tóm lại là có lẽ TCS đã có một tâm hồn kiếm hiệp như ai :=))