G thấy cài ń, gần giống như chửi mất gà , nghe cũng .... hay hay !! :)
bà này bị người ta rẩy mắm tôm vào cái mền của bà ta đang phơi:
Thế rồi mụ đi quanh xóm, mụ bắt đầu chửi:
- Ới thằng liền ông, ới con liền bà ới đứa già đứa trẻ, Đồ ăn chó cả lông, ăn hồng cả hạt. Đồ cái quân không sợ Phật đánh Thánh đâm, đồ cái quân không sợ trời tru đất diệt. Chúng mày rẩy nước mắm vào chăn bà phơi th́ bà lôi ông bà ông vải tam đại lục đại nhà mày lên nghe bà chửi... Cao tằng tổ khảo nhà mày có mấy cái đầu lâu, bà cũng đào hết lên đem đựng mắm ṛi mắm rục...
Nhà ḿnh ở tầng hai của khu nhà tầng. Thằng Bách con mụ Thấn ngay từ lúc mẹ nó đi chợ về đă tót lên nhà ḿnh lánh. Ḿnh với thằng Bách mở hé cửa sổ, ngó xuống.
Mụ Thấn vẫn đang đi chửi, tới ṿng này đă là ṿng thứ ba.
- Mày rẩy mắm tôm vào chăn nhà bà, th́ bà thí cho mày cái chăn, về mày cắt ra mà may vải liệm dần, v́ họ hàng hang hốc nhà mày thằng trước chưa chôn thằng sau đă nghẻo... – đang chửi, mụ Thấn bỗng ngừng, mụ ngồi thụp xuống lật một chiếc dép lên ngó, mụ cầm chiếc dép ra đống cát, mài mài đập đập, xong mụ chửi – Cha tiên sư thằng nào con nào ỉa thất nhân thất đức…, mày ngồi ỉa đầu ngơ th́ đâm xe ḅ, mày ngồi ỉa cuối ngơ th́ đâm xe công nông, Cha tiên nhân đứa nào,… đứa nào ỉa bậy, làm cứt dính dép bà…
Mụ Thấn vẫn tiếp tục đi chửi, nhưng giờ chuyện cái chăn bị rẩy mắm tôm đă nhạt, mụ chuyển đề tài, mụ chửi cái đứa nào ỉa bậy. Mấy con chó quanh khu chạy theo mụ Thấn bắt được hơi cứt, thỉnh thoảng xồ lại dúi mũi vào dép mụ, ngửi ngửi.
Source:
phần 1:
http://laothayboigia.multiply.com/journal/item/171/171
phần 2:
http://laothayboigia.multiply.com/journal/item/175/175
:)