Có rượt đâu mà tình luôn chạy trốn
Có tìm đâu mà cách trở ngàn trùng
(Hai đứa mình không có nỗi niềm chung)
Niềm riêng mãi của ai người đó giữ
Rồi đường về chẳng bao giờ song lữ
(Vì bước ra đi chẳng gặp bao giờ)
Nên hai đứa mình chỉ gặp ở trong thơ
Qua con chữ và qua từng ý tưởng
Có rượt đâu mà tình luôn ngược hướng
Chẳng ngoảnh nhìn nhau sao chân bước ngập ngừng
Hai đứa mình thật rõ là người dưng
Lời thăm hỏi cũng xin đừng nhắc đến
Chẳng hẹn nhau thì trầu thôi đừng tếm
Trái cau tươi cũng không nếm môi hồng
Để cho vôi nhạt đi chút mặn, nồng
Và rượu từ đó chẳng còn say khướt
Khuya nay dật mình mồ hôi đẫm ướt
Tại vì em vô tình rượt giấc mơ
Để mai còn chút ý mà làm thơ
Vì tình mãi bỏ em mà chạy trốn